Chùa Thiên Mụ
Chùa nằm cách trung tâm thành phố Huế khoảng 5 km, trên đồi Hà Khê, tả ngạn sông Hương, xã Hương Long.
Tên
của ngôi chùa bắt nguồn từ một huyền thoại. Chuyện kể rằng từ xa xưa,
dân địa phương đêm đêm thường thấy một bà già mặc áo đỏ, quần lục xuất
hiện trên ngọn đồi nơi chùa toạ lạc ngày nay, và nói: rồi sẽ có chân
chúa đến lập chùa ở đây để tụ khí cho bền long mạch. Hễ nói xong là bà
biến mất.

Sau khi
vào trấn Thuận Hoá, chúa Nguyễn Hoàng một lần đi qua, nghe kể chuyện đã
cho xây chùa và đặt tên là Thiên Mụ Tự. Chùa nằm cách trung tâm thành
phố Huế khoảng 5 km, trên đồi Hà Khê, tả ngạn sông Hương, xã Hương Long.

Năm 1601
chùa được xây dựng. Năm 1665 chúa Nguyễn Phúc Tần cho trùng tu. Năm
1710, chúa Nguyễn Phúc Chu cho đúc quả đại hồng chung cao 2,5m nặng 3285
kg, và năm 1715, chúa lại cho xây dựng tấm bia cao 2,58m đặt trên lưng
con rùa bằng cẩm thạch. Vào thời Nguyễn, các vua Gia Long, Minh Mạng,
Thiệu Trị, Thành Thái đều cho trùng tu chùa. Tháp Phước Duyên (ban đầu
được đặt tên là tháp Từ Nhân) được vua Thiệu Trị cho xây vào năm 1844.
Tháp hình bát giác cao 7 tầng (21 m). Ðiện Ðại Hùng là ngôi chính điện
trong chùa, một công trình kiến trúc đồ sộ nguy nga.

Trong
điện, ngoài những tượng phật bằng đồng sáng chói còn treo một khánh đồng
được đúc năm 1677 và một bức hoành phi bằng gỗ sơn son thếp vàng do tự
tay chúa Nguyễn Phúc Chu đề tặng năm 1714. Hai bên chùa có nhà trai, nơi
các sư tĩnh dưỡng và nhà khách để đón khách đến vãn cảnh chùa.

Trước
các điện, quanh chùa là các vườn hoa cây cảnh xanh tươi, rực rỡ. Phía
sau cùng là vườn thông tĩnh mịch, phong cảnh nên thơ. Chùa bị hư hỏng
nặng năm 1943. Từ năm 1945, Hoà thượng Thích Ðôn Hậu đã tổ chức công
cuộc đại trùng tu kéo dài hơn 30 năm.

Ngày nay chùa vẫn được tiếp tục chỉnh trang ngày càng huy hoàng, tráng lệ, luôn hấp dẫn và thu hút đông đảo du khách gần xa.


Duy Hoà (Theo Sưu tầm) |