Tư vấn du lịch Huế: Hotline: 0914.242.096 Mr Hòa

Nụ cười chiều thứ bảy

( Thứ bảy 09/10/2010 | Lượt xem: 5969 )

Du Lịch Huế - Chiều thứ bảy, Hà Nội vẫn còn phảng phất dư âm của ngày Quốc Khánh, những con phố rợp bóng cờ đỏ sao vàng đầy kiêu hãnh, người người nhà nhà vẫn còn tận hưởng ngày nghỉ của Tết độc lập yên bình.

Lê Vân

Lịch sử đã đi qua, bình yên thênh thang trải dài trên khắp ngả đường khối xóm. Cảm xúc chợt lắng lại vào một chiều thứ bảy không hề vội vã...

Năm nay ông ngoại đón Quốc Khánh ở bệnh viện... Lại cái bệnh tuổi già sức yếu, đôi khi thay đổi chút phong thủy như thế hóa lại là cái hay của các cụ. Hà Nội và mình bon chen hả hê trong ngày vui độc lập... Lăng Bác, Hồ Gươm, Cầu Thê Húc rồi lại xanh đỏ tím vàng của pháo hoa... Một Hà Nội nhỏ xinh tưng bừng trong 65 năm độc lập của Tổ Quốc. Thật tự hào và kiêu hãnh...

Nắng nhạt dần trên đường đến bệnh viện Hữu Nghị Việt Xô. Chầm chậm vào nhà gửi xe quen thuộc với mấy gánh hàng khoai trước cổng, mình vẫn còn nhớ ngày nghỉ nên người đến thăm bệnh nhân đông hơn hẳn. Chỗ đẹp và dễ lấy xe người ta cũng để hết rồi! Loay hoay mãi chả tiến cũng chả lùi được. Đang không biết phải làm thế nào với cái góc khuất vừa bé vừa hẹp thì một anh chàng xuất hiện lặng lẽ khẽ nâng phần đuôi xe bên cạnh cho mình để xe vào.

Ah! Thì ra là anh ấy làm việc ở đây! Âu cũng là công việc của người ta. Mình chợt nghĩ. Nhưng có điều nơi để xe của mình rất khuất và người lại đông không hiều sao anh ấy nhận ra được sự bối rối đó! Mình cảm thấy vui vui gật đầu mỉm cười với anh ấy:
- Em cảm ơn anh.

Chàng trai mặc chiếc áo ba lỗ màu vàng nâu hay đó là màu của mồ hôi, nắng và lao động. Mình chẳng nghĩ được nhiều, chỉ là bâng khuâng của thoáng qua suy nghĩ... Mình đi tiếp! Anh ấy nhìn theo chẳng nói một câu...

Phòng 18 nhà 10, tầng 4. Sao vào mà chẳng thấy ông ngoại! Mình quay lên phòng ăn rồi ngó nghiêng khắp hành lang, khắp nơi toàn là áo xanh và những mái đầu bạc trắng mà vẫn chẳng thấy ông đâu. Quay lại phòng 18 một lần nữa, chưa đến cửa đã nghe thấy chất giọng sang sảng kiêu hùng như sấm vang:
- Cô cứ để đấy! Tôi chưa đói đâu mà phải ăn luôn.

Ông ngoại đây rồi. Ông vẫn khó tính với cô giúp việc như ngày nào! Gặp mình ông mừng lắm, hai ông cháu lại thao thao bất tuyệt:
- Cháu mua na làm gì? Thứ nhất cháu là sinh viên lấy đâu ra tiền . Thứ hai răng ông yếu lắm không ăn được những loại quả nhiều hạt! Tốt nhất cháu mang về để ông lại một quả thôi.


Hiểu tính tiết kiệm của ông với lại giải thích làm gì khi lòng ông đã quyết chỉ ăn một quả, mình mỉm cười xuề xòa cho ông vui rồi xin phép về sang nhà cháu Gấu. Ông gầy đi nhiều nhưng nói chuyện và dặn dò vẫn rất nhiệt tình, tỉnh táo nên mình cảm thấy yên tâm. Chào ông, mình trở về trên cái hành lang hun hút của bệnh viện. Mùi thuốc và sự yên tĩnh nơi đây vẫn chưa bao giờ thay đổi... Mình rảo bước nhanh hơn trở lại nhà gửi xe. Xe để khá xa nên phải đi bộ một quãng khá dài để vào góc khuất đó.

Lỉnh kỉnh chuẩn bị biết bao phụ kiện, áo chống nắng, khấu trang, kính, vé xe, tiền lẻ, máy nghe nhạc... mà sao cái chỗ quay xe nó lại bé và hẹp thế này. Đang loay hoay đội mũ bảo hiểm, nhìn sang, xe đã được quay ra nhẹ nhàng từ lúc nào. Mình giật mình nhìn lên thì ra là anh chàng trông xe ban nãy. Mình rất bất ngờ và chẳng biết phải nói gì ngoài câu "Em cảm ơn anh". Nhưng một lần nữa anh ấy chỉ nhìn mà không nói gì. Cảm giác hơi lạ và mình nhận ra rằng anh ấy không thể nói được... Anh ấy bị câm!!!

 

Chợt khoảnh khắc ấy mình thấy cảm động vô cùng... Định ngồi lên xe phóng luôn cho nhanh nhưng nghĩ anh ấy vẫn đang ở phía sau nên mình chủ động dắt xe tôn trọng anh ấy. Vừa chạy vừa đẩy cho nhanh, mình quay lại chào anh ấy lần nữa! Chợt thấy anh ấy vẫn đang nhìn theo mình và nở một nụ cười có lẽ không bao giờ mình có thể quên được... Nụ cười của một chàng câm, lâu lắm rồi mình mới được thấy một nụ cười cuộc sống và con người đến vậy! Chẳng biết là anh ấy có nghe được những lời mình nói không? Cuộc sống vẫn chảy trôi.

Mình không phải là một đứa dễ dàng tung hô cảm xúc nhưng thực sự hành động của anh ấy khiến mình rất cảm động! Dẫu đó là công việc của người ta, dẫu đó là một hành động vô cùng nhỏ bé. Và góc khuất đó không phải người làm công nào cũng đủ nhiệt tình mà hoàn thành nhiệm vụ.

Xe lại tiếp tục cuộc hành trình sang bên kia cầu Chương Dương. Nụ cười không lời của anh chàng câm khiến mình nhận ra cuộc sống còn quá nhiều góc trầm với những cảm xúc thật bình dị. Chẳng ồn ã, chẳng xa hoa và màu sắc... Cũng như anh ấy chẳng phải chàng hoàng tử xuất hiện trong cổ tích thời hiện đại, chẳng khôi ngô to cao và tuấn tú... Nhưng có một điểm sáng trong sâu thẳm nụ cười không lời đó... Nụ cười của một người lao động chân chính...
Mình chợt nhớ một câu nói của thầy giáo triết học:
- Sinh ra là một người bình thường khỏe mạnh đã là một hạnh phúc.

Rõ ràng mình đã có được hạnh phúc đó. Chỉ làm sao để hạnh phúc trọn vẹn và được tô vẽ nhiều hơn, đó lại đòi hỏi một quá trình từ quá khứ đến hiện tại và tương lai. Anh câm đã để lại cho mình một nốt trầm cảm xúc, một góc thật đẹp, một cái nhìn thật thiện cảm với cuộc sống vốn bon chen và xô bồ...

Nắng cũng cất dần những mong manh cuối ngày trên đường phố Hà Nội... Dòng người vẫn đi và cuộc sống vẫn tiếp diễn. Quan trọng là người ta sẽ dừng lại ở khoảnh khắc nào mà thôi... Chiều thứ bảy và nụ cười không lời đầy thiện cảm. Cảm ơn anh câm và những cảm xúc không lời anh đã dành tặng cho em và cuộc sống! Cảm ơn anh!!!!

Nguồn: Ngôisao

ve may bay hue
ve may bay hue Tour du lịch Huế trong ngày giá chỉ 250,000 VNĐ Tour Hue di Bach Ma

Hoàng Gia Hotel

Hoàng Gia Hotel tọa lạc ngay trung tâm thành phố Huế, nằm trên đại lộ Hùng Vương

Hoàng Gia Hotel tọa lạc ngay trung tâm thành phố Huế, nằm trên đại lộ Hùng Vương

Khách sạn Hoàn Kiếm - Huế

Khách sạn Hoàn Kiếm - Huế. Tọa lạc ngay trung tâm thành phố với sân vườn thoáng mát

Khách sạn Hoàn Kiếm - Huế. Tọa lạc ngay trung tâm thành phố với sân vườn thoáng mát