Tư vấn du lịch Huế: Hotline: 0914.242.096 Mr Hòa

Nhạc Trịnh,thơ Hàn và xứ Huế - Lê cao, K28A ĐHKH Huế

( Thứ ba 28/09/2010 | Lượt xem: 6081 )

Du Lịch Huế - Tháng tư về, khi mùa xuân vừa bước sang bên kia của sự chín trong tên gọi từ một bài thơ của Hàn Mặc Tử, dường như sự nhớ sự chờ đến từ xa xăm trong lòng tôi một niềm ngưỡng vọng khác biệt đối với hai con người, hai tâm hồn giàu có , hai tài năng lớn và cũng là hai số phận nhiều thăng trầm với vô vàn ghềnh thác cuộc đời: Hàn Mặc Tử và Trịnh Công Sơn!

 Sự ngưỡng vọng và tiếc nhớ lại ở trong không gian xứ Huế của những ngày này, những ngày người ta chuẩn bị cho lễ kỉ niệm sáu năm ngày mất của Trịnh nhạc sĩ nên nó có gì đó như một sự ngẫu nhiên sắp đặt của lòng người và thời gian.
Xứ Huế với nét đẹp của những vị duyên thầm kín, e ấp đan xen thành quách xưa của quá khứ tàn phai và dấu tích chồng gối lên nhau trong những góc cạnh của truyền thống; giao hòa cùng bước chuyển của thời đại mới có một điều kiện và duyên cớ nào đó thật khó giải nghĩa đối với hai con người ta đang kể tên. Nếu như bài thơ được coi là hay vào loại số một của thi sĩ tài hoa hàng đầu của phong trào thơ mới - Hàn Mặc Tử là bài “Đây thôn Vỹ Dạ” nổi tiếng, với tâm cảnh mời gọi nhớ thương của miền Vỹ Dạ đã trở thành danh từ quen thuộc của bao thế hệ người Việt yêu thơ và biết đến thơ; thì Trịnh nhạc sĩ lại vượt qua sự tính toán về thời gian gắn bó với mảnh đất Cố Đô của vị tiền bối họ Nguyễn (Hàn Mặc Tử tên thật là Nguyễn Trọng Trí, từng có khoảng hai năm sinh sống ở Huế). Như vậy, có cơ duyên nào đó đã làm cho xứ Huế trở thành mối tơ duyên trong sự gặp gỡ của hai con người có khá nhiều điểm tương đồng khi đặt trong hệ quy chiếu từ tâm hồn đến thân phận.


Hai người chưa từng gặp gỡ, tâm sự nửa lời với nhau về nhân thế, cuộc đời và nghệ thuật, thế mà đâu đó trong cuộc đời của họ lại có những điểm tương giao kì lạ đến bất ngờ. Mối tương giao đó còn là mối tương giao có sợi dây huyền bí nào đó đi xuyên qua mảnh đất, con người và cái duyên thầm của Huế. Cả hai đều tài hoa, nhưng số phận thì có nhiều trắc trở. Nếu như HMT đau bệnh rồi mất khi tuổi còn hứa hẹn bộc phát tài năng và bỏ lại sau mình những mối tình câm, những mối tình dang dở vừa đau khổ, vừa cô quạnh lại vừa đầy chất thơ; thì TCS trong cả cuộc đời không một mái ấm đúng nghĩa với hàng lô hàng lốc lời đồn thổi về tình duyên mà rồi cũng đi về “cát bụi” với sự cô đơn ngấm lặng vào cả những ca từ cùng gió mây trôi về đến cùng của sự bất diệt! Ông đi rồi mà nhiều khi sự cô đơn nào đó trong ông vẫn bay ngang ngất vướng víu mãi vào đời không thể nào nguôi. Cô đơn trong đời người và cô đơn lênh lang vào cả thơ ca nhạc họa là điều không khó hiểu. TCS và HMT có chung cái cô đơn trần thế mà ám ảnhđó trong cả cuộc đời mình!

Huế đã ghi đậm vào dấu tích của TCS từ nhiều khía cạnh, từ quan niệm sống đến triết lý về thơ, họa và nhạc. Bởi như nhiều người Huế, TCS cũng là “một Phật tử ở trong gia đình có tôn giáo chính là Phật giáo”. Có lần, khi tâm sự với Hòa thượng Thích Tâm Thiện, TCS đã từng nói về “Một cõi đi về”của ông từ trong triết lý nhà Phật như thế này:“Từ hư vô đến cuộc đời và từ cuộc đời trở về lại với hư vô. Đi- về là một lộ trình quen thuộc của cuộc sống mà ai cũng phải trải qua”. Cứ thế, ngay như những câu từ mà nhiều người trẻ vẫn nghe vẫn thích ấy, có phải ai cũng nghiệm ra nỗi niềm của người viết! Và rồi có người cũng thấy sự thanh thản đến long lanh và trong vắt trong ca từ của Trịnh ở một số bài thơ, hay một đôi lúc TCS tâm sự với cái vẻ rất Thiền để không nhận ra sự cô đơn ám ảnh một đời nhạc sĩ! Thế nên,khi TCS nói “Bây giờ thì khác,không bao giờ cảm thấy cô đơn,dù chỉ sống một mình”, là ông đang nói với kiểu của cõi an bằng tĩnh lặng Phật giới. Có lúc nói về những người phụ nữ quanh mình, yêu thương mình hết mực TCS đã từng bảo họ “Yêu thương tôi hơn yêu chồng”, dù họ chỉ là “những người em gái”, dường như lúc đó cái buồn của ông không thể có, hoàn toàn không có và nó có thể đã siêu thoát cùng với những cõi tình duyên “mờ mờ nhân ảnh”. Khi đó “buồn mà rất yên tĩnh trong tâm hồn. Một sự yên tĩnh hơi bất thường vì nó không cho phép mình còn biết yêu hay không... ”.
anh Trinh Cong Son

Trịnh Công Sơn, 1980


“Sao anh không về chơi thôn Vỹ?” Sao không về với Hu, với nắng mới ,với lá trúc, với gió với mây, với trăng và với nhân ảnh mờ trong sương khói… Thế mà dường như nỗi cô đơn lại vọng về từ tận Ghềnh Ráng, Quy Nhơn trong ám ảnh của tà áo trắng trinh nguyên của người con gái Huế! Cái cô đơn của HMT như thế, dù trừu tượng vẫn dễ thấy, dễ nhìn dễ cảm và đau hơn cái cô đơn đi về trong ca từ của Trịnh. HMT đau đáu nỗi đau về cả thể xác và tinh thần trong sự tột cùng của khát vọng yêu và sống! Tà áo trắng với nỗi ám ảnh về khát vọng tình yêu cuộc đời và con người bình dị và thiết thực thôi thúc ông đau đớn thốt ra những lời gan ruột của trái tim mình về một góc xứ Huế. Nơi ấy hiện thân của vẻ đẹp của cuộc đời trần thế , hiện thân của cái đẹp trong mơ tưởng và hiện thân của tình yêu như một thứ mong muốn tuyệt vọng! Điên và đau chất chứa cái tuyệt vọng vì không thể sống trọn vẹn, không thể yêu hết mình, không thể hòa tan vào từng hơi thở của cuộc đời trần thế. Nghĩa là dầu sao, nỗi cô đơn với đời vào một cơ duyên nào đó đã tựa mình vào một góc Huế để giải bày với con người … Khác với TCS ở chỗ, cõi Phật thân quen của những ngôi chùa ở Huế mà ông đi qua, ghé đến trong thời thơ ấu của mình lại là chốn bình yên cho sự bay bổng nào đó ngay trong cõi lòng mình. Nó cứ thế đến và đi trong một cuộc hành trình trốn tìm chính bản thân người du ca thế kỉ.
Đến và đi không chỉ là hành trình, xứ Huế cũng chỉ là nơi TCS đã từng có những khoảng thời gian đến và đi với nó. Những bóng dáng “Diễm xưa” còn đó với đời trong tâm tưởng và hoài vọng. Cuối những con đường nho nhỏ, nơi sự tĩnh lặng của Huế vẫn được lưu giữ, các ca từ của Trịnh lại ngân nga du dương với âm điệu nhẹ bỗng như bay mà vẫn mông lung nặng nề khó hiểu như bao thập kỉ đã qua con người vẫn chỉ biết nghe, thưởng thức mà quên đi việc tìm nghĩa cho những gì nhận được. Mà với nhạc của Trịnh, có giới hạn nào đâu cho những cuộc kiếm tìm?


…Huế của mưa, của những khoảng lặng và u tịch, nhưng Huế tháng tư về đang nắng chang chang trải dài những con đường từ trong Thành nội đến cả đường Lê Lợi, Ngô Quyền vốn là những con đường râm mát nhất. Không hiểu, với Huế nắng như thế, cõi lặng buồn bí ẩn và đời thường của Trịnh nhạc sĩ và Hàn thi sĩ sẽ gặp nhau ở đâu trong sự băn khoăn chưa thể rành rẽ của cõi lòng thằng tôi đang lang bạt một mình trong một chiều hôm sà về bên dòng chảy của con Sông Hương ríc rắc như một số đoạn cuộc đời ta phải đi qua…

Nguồn: vietbao.vn

Xem thêm chủ đề: nguoi hue, con nguoi hue,
ve may bay hue
ve may bay hue Tour du lịch Huế trong ngày giá chỉ 250,000 VNĐ Tour Hue di Bach Ma

Hoàng Gia Hotel

Hoàng Gia Hotel tọa lạc ngay trung tâm thành phố Huế, nằm trên đại lộ Hùng Vương

Hoàng Gia Hotel tọa lạc ngay trung tâm thành phố Huế, nằm trên đại lộ Hùng Vương

Khách sạn Hoàn Kiếm - Huế

Khách sạn Hoàn Kiếm - Huế. Tọa lạc ngay trung tâm thành phố với sân vườn thoáng mát

Khách sạn Hoàn Kiếm - Huế. Tọa lạc ngay trung tâm thành phố với sân vườn thoáng mát